Sao người ngoảnh mặt để làm lơ
Nhẹ lắc thềm vai tóc phủ hờ
Gió vẫn âm thầm qua lối nhỏ
Trăng còn lặng lẽ trải đường tơ
Vàng thu lá rụng ai nằm nhớ
Trắng hạ tình vây kẻ đứng chờ
Một phút e dè xuân đã lỡ
Đông về giá lạnh chỉ mình mơ.
Họa bài: Một khúc xuân tình