Tim này khắc khoải gọi người dưng
Dẫu muốn nhiều khi lại nhủ đừng
Những lúc ôm hình cho tủi đượm
Bao ngày đợi bóng để sầu rưng
Hay là tại nhớ hồn luôn trỗi
Có lẽ vì yêu dạ chẳng dừng
Ngõ vắng sương tràn đêm trải mộng
Mơ màng giấc ngủ tựa bờ lưng.
Anh Duy
14:06 - 16/05/2020