Trần ai cám cảnh vạn ưu sầu
Giũ sạch ân tình lấp biển sâu
Để xót xa lòng khi mộng huyễn
Rồi se sắt chuyện thuở yêu đầu
Âm thầm gửi phận về phương ấy
Hụt hẫng đem hồn bỏ chốn đâu?
Cố giữ đường tơ mà chẳng được
Cầm như bọt nước chảy qua cầu.
Anh Duy
01:47 - 20/01/2019