Xưa thường rất thích được vầy mưa
Mẹ đánh bao phen vẫn ứ chừa
Buộc tóc ngang đầu lơ kẻ giận
Xăn quần tới gối nịnh người ưa
Nhiều hôm mải nghịch tan tành nhãn
Lắm buổi ham cười nát bét dưa
Cái Mận con Đào luôn ghé rủ
Sân trường cứ thấy rập rình đưa.
Họa bài Mộng Tình của Tantienhn2008