Dường như giận tủi đã dâng lòng
Để liễu hanh buồn lạnh vắng sông
Hạ vẫn neo mình khi dở chuyến
Bờ luôn đợi sóng thuở êm dòng
Vùi mơ giữa bến nhờ mây chặn
Đẩy mộng bên trời dỗ gió trông
Trả hết xuân thì cho bạc bẽo
Và ôm trọn mối khổ đau chồng
RIÊNG
Bài Họa