Một nỗi thương hoài đến chẳng vơi
Vòng tay đã lạc mất nhau rồi
Từng đêm gối mộng bên Trăng khuyết
Mỗi sáng xao lòng với lá rơi
Gót bước chênh chao quanh lối cũ
Vai nghiêng héo hắt cả khung trời
Thuyền trôi ngược sóng không chung ngã
Để nắng ươm sầu đẫm mắt môi.
1136