Gió thoảng, sương rơi khắc tạo vần
Đời người lãng tử- kiếp thi nhân
Hồn thơ gởi gắm tình luôn nặng
Ngọn bút lao xao nghĩa mãi cần
Trải ý ghi lời trong nét chữ
Phơi lòng tạc dạ rõ niềm ân
Trăm năm cũng chỉ là mây thoáng
Giữ lấy tâm can để sáng ngần
