Ái ngọt hôm nào đã mất đi
Tìm trong ký ức chẳng ra gì
Mò kim giữa bể thành tên ngốc
Đợi cá trên bờ hoá kẻ si
Nỗi chán chường gieo người cách biệt
Lòng ngao ngán nhận cảnh phân kì
Ôm hoài cố chấp tình không đổi
Nghĩa nhạt duyên mờ vẫn khắc ghi.
