Đêm về quạnh quẽ lắm mù sương
Lạnh lẽo đồng sâu gợi bất thường
Ngất nghểu mèo kêu tìm kẻ đến
Loằng ngoằng trúc xoã đố người thương
Đèn leo lét toả môi dần nhạt
Gió khẽ khàng lay má chẳng hường
Bóng nguyệt lờ mờ bao phủ cảnh
Nghe rền rĩ trống vọng ngàn phương.

Bát láy