Thảo vội bài thơ gửi đến nàng
Phô bày tự sự nỗi niềm mang
Muôn điều vẫn gợi khi đêm xuống
Mấy lẽ còn vương lúc nắng tàn
Đợi khách lao xao con phố tĩnh
Trông người héo hắt chuyến đò ngang
Bao năm giã biệt miền quê cũ
Mãi khắc trong tim chuyện lỡ làng.
