Tựa nửa vầng trăng xế bóng tà
Nhiều người đủ cặp… khác mình ta
Chăn đơn buốt lạnh nhà thơ góa
Gối chiếc cô liêu lão đốc già
Có lúc suy ngang niềm tủi muộn
Bao lần nghĩ quẫn nỗi buồn xa
Phong trần sự nghiệp xưa dang dở
Tựa nửa vầng trăng xế bóng tà!
