Rượu cũ không nồng mấy kẻ vui
Đường xưa cỏ dại gió sương vùi
Quen người để, ý tình vương bụi
Biết bậu nên, giờ ngãi vướng tui
Chủ quán ngồi mơ đừng nhỡ hụi
Trời mây chững lại chớ mong bùi
Âm thầm dõi tiếng lòng trơ trụi
Lặng lẽ riêng mình cảnh góa xui
