Lặng lẽ về qua trên ngõ mòn
Nương đồi bát ngát cỏ xanh non
Sương hiu hắt dệt làn tơ mảnh
Mây lạnh lùng che dáng nguyệt tròn
Mắt đợi sao làm phai sắc phấn
Môi chờ lại để nhạt màu son
Hương yêu phủ sót từ ngày ấy
Theo bóng thời gian chắc có còn .!
- 138