Môi thèm chút thoảng nồng nàn hương
Tìm dấu yêu đâu tận cuối đường
Cương ngựa buông chùng lơi bước mỏi
Bóng người vụt mất để tơ vương
Tình kia lãng đãng như mây gió
Hồn lại mơ màng tựa khói sương
Hạnh ngộ đang dần giăng bụi phủ
Sao còn lặn ngụp ở sông Tương..!?
-045