NẮNG CỰC mà ta vẫn phải làm
LÒ TÔN nấu ấy nóng càng mang
Lần đầu nhóm củi mồ hôi toát
NHỊP BỐN mồi rơm nước mắt tràn
Kiếp vận nghèo nàn đâu dám trách
Dòng đời đói rách chẳng buồn than
CHÔN LỜI để khỏi bao điều tiếng
Nhận khổ như vầy giữa thế gian.
Nguyễn Thành
01:29 - 12/06/2014