(Ai đi cách trở sơn khê
Nhớ tô mì Quảng, tình quê mặn nồng)
Thuở tôi còn nhỏ MÌ QUẢNG không được bày bán rộng rãi như bây giờ, mà cũng không mấy người sẵn tiền ngồi quán mì mỗi bữa ăn. Thi thoảng vào dịp lễ, tết, cúng lúa mời gia đình mới dám làm món mì quảng. Cho nên hồi đó chúng tôi rất thèm ăn món mì quảng. Mỗi lần đi đâu về hay ngang qua quán hoặc nhà ai đó đang khử dầu phụng thơm lừng là hít hà không chịu nỗi. Thời nay mì quảng bày bán khắp mọi nơi trên vùng đất Quảng Nam - Đà Nẵng…
Nhớ tô mì Quảng, tình quê mặn nồng)
Thuở tôi còn nhỏ MÌ QUẢNG không được bày bán rộng rãi như bây giờ, mà cũng không mấy người sẵn tiền ngồi quán mì mỗi bữa ăn. Thi thoảng vào dịp lễ, tết, cúng lúa mời gia đình mới dám làm món mì quảng. Cho nên hồi đó chúng tôi rất thèm ăn món mì quảng. Mỗi lần đi đâu về hay ngang qua quán hoặc nhà ai đó đang khử dầu phụng thơm lừng là hít hà không chịu nỗi. Thời nay mì quảng bày bán khắp mọi nơi trên vùng đất Quảng Nam - Đà Nẵng…
Tô mì XỨ QUẢNG đậm đà ngon
Đợi bữa mùa xong nhớ mỏi mòn
Vịt ngỗng rau hành đâu có đủ
Heo gà đậu bánh mãi còn non
Nhiều hôm lặng lẽ nơi bày quán
Lắm buổi trầm ngâm chỗ đặt đòn
Đặc sản lâu đời nay vẫn phát
Ai dùng cũng nói thật là ngon!
Đợi bữa mùa xong nhớ mỏi mòn
Vịt ngỗng rau hành đâu có đủ
Heo gà đậu bánh mãi còn non
Nhiều hôm lặng lẽ nơi bày quán
Lắm buổi trầm ngâm chỗ đặt đòn
Đặc sản lâu đời nay vẫn phát
Ai dùng cũng nói thật là ngon!
(Tiểu vận)