Một nỗi buồn này chẳng có tên
Sao người kỷ niệm lỡ đành quên
Nghe lòng uất nghẹn bờ môi buốt
Thấy dạ hờn dâng mắt lệ nhèm
Bóng trải màn sương tràn cả lối
Chiều nghiêng vạt nắng lẻ bên thềm
Cô đơn bước giữa niềm đau trọn
Lặng lẽ đi về nặng trĩu thêm.
Nguyễn Thành
13:55 - 05/05/2015