Tận cõi lòng ta mãi rối bời
Như từng lá úa buổi chiều rơi
Rưng rưng ngấn lệ từ mi mắt
Chất ngất phong ba giữa cuộc đời
Cánh vạc tìm bay vào núi biếc
Con thuyền cố vượt khỏi trùng khơi
Hồn nghe nỗi nhớ sâu thăm thẳm
Vẫn để mênh mang quyện đất trời.
1085