Mỗi độ xuân tàn cứ thoảng hoa
Còn lay lắt nhụy ủ phơi ngà
Tim nồng chợt tỉnh mơ hoài chốn
Mắt thẳm luôn hờn đợi vẫn ta
Chẳng trách chi người xưa hạ đẫm
Mà thương vậy kẻ cũ đông tà
Ngây lòng rũ đắm khi chiều ngả
Một chút tơ sầu gửi mãi xa
Còn lay lắt nhụy ủ phơi ngà
Tim nồng chợt tỉnh mơ hoài chốn
Mắt thẳm luôn hờn đợi vẫn ta
Chẳng trách chi người xưa hạ đẫm
Mà thương vậy kẻ cũ đông tà
Ngây lòng rũ đắm khi chiều ngả
Một chút tơ sầu gửi mãi xa