Người bỏ mình ta lạc giữa đời
Đi về với một bóng đơn côi
Đường xưa ngơ ngẩn đầy sương gió
Lối cũ bơ phờ phủ mắt môi
Bởi nắng chiều thu chưa hết nhạt
Mà hương ngày mới đã phai rồi
Nghe đâu sóng vỗ từ trong mộng
Để vỡ tan thành bọt mãi rơi.
982