Dạo ấy hồn nhiên đã mất rồi
Vương sầu vạn cổ ở tim tôi
Người quên lối nhỏ về quen thuộc
Kẻ nhớ đường xưa chỉ rối bời
Chẳng thấy chiều bay tà áo lụa
Làm cho nắng rũ cánh hoa đời
Mộng mơ cái thuở lòng như phấn
Nước mắt hôm nào bỗng chợt rơi.
957