Hiểu thấu thì nay cũng muộn rồi
Bây giờ lạnh lẽo chỉ mình thôi
Nhờ trăng xóa buổi sầu vương dạ
Mượn gió xua thời tủi dẫm môi
Nợ nghĩa ngày xưa lùa nước chảy
Ân tình thuở ấy lặn dòng trôi
Cho từng khắc khoải vùi chôn được
Trở giấc canh trường một ngõ tôi
Quay lưng ngoảnh mặt kể như rồi
Hai chữ tâm tình chỉ thế thôi
Hứa hẹn vút bay theo chót lưỡi
Nguyện thề tan rụng khỏi đầu môi
Ai về xóm nhỏ thăm người cũ
Ta viếng làng xưa giữa sóng trôi
Hai đứa từ đây đôi ngã bước
Bạn riêng phần bạn tôi riêng tôi.
Hạnh phúc giờ đây kể đã rồi
Lan tràn lá rụng nẻo đường thôi
Mùa xưa lỡ dở buồn con nắng
Chuyện cũ tan tành khổ nét môi
Quạnh quẽ trời đau người trả nhớ
Âm thầm kẻ hận sóng thề trôi
Đêm ngày lặng lẽ bên thềm vắng
Chỉ dỗ riêng lòng nguyệt với tôi
Tìm đâu hình bóng đã xa rồi
Đường vắng bụi mờ phủ thế thôi
Chỉ thấy mưa bay trên mái tóc
Và nghe gió thổi dưới bờ môi
Âm thầm đứng cạnh dòng đời cuốn
Quạnh quẽ ngồi bên sóng nước trôi
Để đợi một mùa thu héo úa
Vô tình dày xéo trái tim tôi…!
Cuộc sống từ nay lặng lẽ rồi
Duyên nồng chỉ đượm nỗi sầu thôi
Người đi biển lạnh mờ trên bến
Sóng vỗ tâm cùn mặn giữa môi
Mượn bóng trăng gầy mang nghĩa trả
Ngăn dòng lệ nhỏ dỗ tình trôi
Dù cho trí não còn mong đợi
Vẫn phải quên ngày nát mộng tôi
Dáng thu giận dỗi bỏ đi rồi
Còn lại cành rơi lá rụng thôi
Giọt nắng khô cằn hong khóe mắt
Màn sương ướt đẫm đọng vành môi
Không hay cuộc sống nhiều dâu bể
Chẳng biết dòng đời lắm nổi trôi
Nên đó đây hoa lòng vẫn nở
Và mùa đông chợt đến bên tôi
Nhã Thi
14:15 - 27/07/2014
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ