Hoa đời rực thắm trả nguồn ân
Gửi trọn buồn vui đến mãn phần
Xõa cánh giao mùa đưa nhụy mỏng
Gieo tình kết nụ chuyển bờ nhân
Lời riêng gió buộc còn đau mãi
Nẻo vắng chiều buông đã lạnh dần
Dẫu phải hương tàn đâu dứt nợ
Thơm nồng một thuở rắc thềm xuân.
17. THỀM XUÂN