Khuya về quạnh vắng giọt sầu buông
Cánh vạc kêu đêm giọng rũ buồn
Thuyền cũ neo sông giờ lạc bến
Hoa rơi cuộn sóng đã xa nguồn
Làn sương duyên phận còn giăng mắc
Một mối tơ lòng chẳng sẻ suôn
Bởi dải mây xưa chừ cũng mất
Trăng nhìn lạt lẽo ánh mờ suông.
706