Cầy gầy guộc nhánh tiễn mùa sang
Giữ lại cho tôi ngọn lá vàng
Dụ nắng quay về căn gác nhỏ
Khêu lòng ngóng đợi phút tình chang
Đời trơ trọi khiến thân bèo bọt
Lối mịt mờ nên phận nhỡ nhàng
Xuống ruộng lên bờ cô quạnh vẫn
Bao giờ nếm được chữ an khang
