Bao ngày dãi nắng với dầm sương
Mẹ gánh đời con những đoạn trường
Phố chật người đông hè quán trải
Lên bờ xuống ruộng đất bùn vương
Thời gian chỉ biết cơm lành giữ
Số phận nào hay bệnh dữ tường
Một sớm mưa buồn giăng tiễn biệt
Hiên nhà cặm cụi dáng hiền đương

(Mượn vần)