Ước hẹn bao ngày chẳng trọn câu
Duyên tơ trắc trở rối ren mầu
Vùi khung kỷ niệm bên vườn cũ
Lấp nẻo ân tình dưới mộ sâu
Kẻ hững hờ trông lay động bởi
Người quay quắt chạy nhớ mong dầu
Thôi đành vĩnh biệt chiều thu ấy
Một vết thương lòng xóa hẳn lâu
