Nắng vàng cũng tủi khi nàng vắng
Chẳng thối người ta còn chối thẳng
Vay bạc, thương trường, để Vạc bay
Lẳng đôi bất nghĩa, thì lôi đẳng
Day còng thuở ấy những dòng cay
Mắng đọt thời nay toàn mọt đắng
Dày bãi mà chi lắm giãi bày
Nắng vàng cũng tủi khi nàng vắng

(Lưỡng đầu xà nghịch độc)