Nặng gót xưa về thuở lãng du
Ngày trông mộng ước hỏi đâu dù
Mà trao buổi nhớ men nồng rũ
Bởi giữ hôm chờ dạo thắm ru
Gạn nữa buồn / bay hoài lá rủ
Tràn chăng liễu úa / trả qua mù
Hương tình cứ tưởng môi hờn nụ
Ủ đẫm nơi lòng thoáng đọng thu
Lhtnv. Nđt. Gcđ. Ltđ. Bvđa
Nắng ngả bên thềm lặng lẽ thu
Bàn chân giẫm ướt thoảng sương mù
Nhưng người ngỡ bóng hồn thêm rủ
Dẫu kẻ mơ hình dạ đắm ru
Thắm gợi mà / đem buồn toả rũ
Tràn sâu nếm trải /nẫu thương dù
Hanh vàng ngõ ấy hoa tìm nụ
Nặng gót xưa về thuở lãng du
Nắng ngả bên thềm lặng lẽ thu
Bàn chân giẫm ướt thoảng sương mù
Nhưng người ngỡ bóng hồn thêm rủ
Dẫu kẻ mơ hình dạ đắm ru
Thắm gợi mà / đem buồn toả rũ
Tràn sâu nếm trải /nẫu thương dù
Hanh vàng ngõ ấy hoa tìm nụ
Nặng gót xưa về thuở lãng du