Chiều vương lặng lẽ mắt nhung huyền
Tím thoảng yêu đầu lại giữ nguyên
Bởi lắt lay còn say đẫm nguyện
Mà thơ thẩn lỡ ngậm cay truyền
Đang sầu bến /nọ khi buồn nhuyễn
Ấy buổi sâu nồng /vẫn mộng duyên*
Cứ tưởng hòa chan đời bỗng quyện
Giờ như nước chảy dạt xa thuyền
Lhtnv. Nđt. Ltđ
Nhìn vơ vẩn nhớ dõi con thuyền
Một thuở yêu nồng đã đắm duyên
Dẫu gửi cho người câu thắm nguyện
Là trông khiến kẻ nỗi đau truyền
Tình như lá rụng nào tim nhuyễn
Ái tựa mi tràn chẳng chữ nguyên
Để ngỡ thương vời thu bóng quyện
Chiều vương lặng lẽ mắt nhung huyền
Nhìn vơ vẩn nhớ dõi con thuyền
Một thuở yêu nồng đã đắm duyên
Dẫu gửi cho người câu thắm nguyện
Là trông khiến kẻ nỗi đau truyền
Tình như lá rụng nào tim nhuyễn
Ái tựa mi tràn chẳng chữ nguyên
Để ngỡ thương vời thu bóng quyện
Chiều vương lặng lẽ mắt nhung huyền