Để gió giông cuồng tự duỗi đưa
Miền quê lũ lụt cuốn dư thừa
Kinh hồn xác gỗ ngang tàng cửa
Nhiễu chuyện khung trời xối xả mưa
Họa dẫn khôn lường đâu thải mứa
Thường mong nhẹ chế đủ thay vừa
Thương đời khốn khổ còn đeo nữa
Hết cảnh điêu tàn? Chạnh … vẫn chưa!
Mai Thắng
05:16 - 20/07/2020