Vẫn đó bên đời nỗi xót xa
Nghe chừng kỷ niệm đã phôi pha
Là bao khắc khoải tim hờ hững
Có chút ưu tư lệ nhạt nhoà
Quạnh quẽ yêu thương từng buổi đợi
Bùi ngùi giận dỗi những ngày qua
Thu chưa xác lá rơi đầy ngõ
Để khách lãng du chạnh nhớ nhà !
19