Thôi đừng nhắc lại thuở còn son
Chớ tiếc vì sao mộng hết tròn
Bởi gặp duyên hồng say áo gấm
Nên đành bóng lẻ tựa rèm von
Niềm thương tím ngắt căn phòng nhỏ
Nỗi nhớ hanh hao những lối mòn
Chẳng trách anh đâu đời vẫn vậy
Ai thèm giận dỗi tuổi trăng non!
