Một thuở bên người bị lãng quên
Giờ sương đã điểm tóc mây huyền
Trông cành lá ngủ hoài in bóng
Mượn ánh trăng sầu mãi nhắc tên
Hạ đến mong manh tình chẳng đủ
Xuân qua vội vã nghĩa không bền
Mà sao kỷ niệm còn lưu dấu
Để giấc mơ buồn rực cháy lên.
