Mùa sương thả nhớ khó xa rời
Khép chặt ân nồng chẳng muốn lơi
Lá đổ âm thầm lên sóng mắt
Hoa buông lặng lẽ giữa hiên đời
Vì cơn mộng ấy mà luôn đợi
Bởi giấc thu nào để mãi khơi
Nắng cứ vô tình khoe óng ả
Làm cung nhạc trỗi vọng không lời.

BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.