Em là Ngọc Nữ chốn điền trang
Vốn được trời ban nét dịu dàng
Toát vẻ khiêm nhường ân đức trọng
Khoe màu thánh thiện nghĩa tình mang
Nghe lời chế diễu lòng không nản
Mặc tiếng khen chê dạ chẳng màng
Dẫu nắng mưa thì hoa cứ nở
Yêu kiều cánh trắng thật cao sang
Nhớ thuở xa người lật những trang
Cành đưa phượng vỹ nắng thêm vàng
Làn mây lả lướt quen chiều vẫy
Ngọn gió bơ phờ rũ nẻo mang
Ngặt giấc mơ này câu cũ nản
Tìm con mắt nọ buổi xưa màng
Nhưng rồi lại ngắm hoa thầm nở
Để trách chi đời ngỡ mộng sang
Thu Lua Sau
00:40 - 02/06/2021
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Có 1 bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ