Xuân đến Xuân đi cũng lẽ thường
Đất trời sương gió luật vô cương
Lúc cây rụng lá còn trương nhụy
Khi nước tràn ao ngập lút đường
Cố vị tranh quyền theo ác quỷ
Tham tài bỏ nghĩa gạt hiền lương
Vào Đông giá lạnh bào xương tủy
Vẫn bến đò xưa đợi nắng hường
