Trở lại Tây Hồ một sớm mai
Sương giăng sợi nhỏ níu đôi hài
Êm đềm gió nhẹ vờn lên tóc
Lặng lẽ thu buồn chạm xuống vai
Chợt thấy dư âm còn thấm đượm
Rồi nghe kỷ niệm cứ ngân dài
Tường vôi mái ngói dù loang lổ
Vẫn đó thâm tình chẳng nhạt phai.

BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.