Phố thị nay, đường ngõ hóa sông
Công viên khách lạ phải bơi bồng
Nhìn qua tưởng bến đầm ru bổng
Ngó lại như hình lạch hoán nông
Lũ ấy ngây ngô chầm nước lộng
Người kia uể oải chống cây hồng
Thăng trầm biếm họa hề kêu rống
Để mặc sân đình ngập quá mông
