
Người ta bỏ xứ dạt phương nào
Để ngõ meo sầu bạc hướng chao
Liễu hạnh phai tàn không kẻ nhắc
Vườn lan nhạt sắc chẳng ai chào
Thương đời, mắt giận thì đau khổ
Tiếc phận, châu hờn tuổi đã cao
Dạ nẫu hương đàn tim mách bảo
Hồng nhan lỡ bước ruột như bào
Để ngõ meo sầu bạc hướng chao
Liễu hạnh phai tàn không kẻ nhắc
Vườn lan nhạt sắc chẳng ai chào
Thương đời, mắt giận thì đau khổ
Tiếc phận, châu hờn tuổi đã cao
Dạ nẫu hương đàn tim mách bảo
Hồng nhan lỡ bước ruột như bào