Đã ngẫm đò chiều chẳng kẻ sang
Nhưng sông vẫn đợi chịu dè ràng
Vì người hiệp mộng trôi lênh láng
Bởi cảnh hàn tần đối bước thang
Lặng giận con giun hờn chỉ mảng
Im xem chú kiến quẩy trành hàng
Nhìn dòng tưởng để sơn lai mạng
Ngó bến rằng hà ngại nhật quang
