Chẳng thể quên nào cái rét Đông
Bên nhau sưởi ấm bếp than hồng
Khoai lùi sẻ củ tình luôn đợi
Nước rót đưa người nghĩa vẫn trông
Khó biết rồi ngày tan phận đẹp
Khôn hay đến lúc vỡ duyên nồng
Tơ vương mãn kiếp còn chưa hiểu
Cứ mãi u hoài một chữ KHÔNG!
Cạn buổi thu tàn trước ngõ đông
Làn môi chợt sẫm chẳng thêm hồng
Hình như bến cũ nào ai đợi
Lẽ tại hôm dài ấy kẻ trông
Bởi góc trời kia còn nữa quạnh
Mà duyên phận đó vẫn chăng nồng
Tràn vơ vẩn mộng làm mi úa
Đẫm thở than rầu dạ buốt không
LONG PHUONGMAI
03:16 - 02/11/2021
BÌNH LUẬN CỦA THÀNH VIÊN
Chưa có bình luận
Tham gia họa
Bạn cần đăng nhập tài khoản để tham gia họa thơ!
Tin ngắn: Vui lòng xem quảng cáo và theo dõi (subscribe) để ủng hộ trang.
Xin bạn vui lòng đánh giá bài thơ sau để cổ vũ tinh thần bạn thơ