Tuế nguyệt còn đây rọi bóng tùng
Bên đời kẻ sĩ dệt tình chung
Qua ngàn bão tố đùa sơn cốc
Trải mấy phong ba giỡn cửu trùng
Dáng tựa rồng vươn hình ngạo nghễ
Thân dường phượng uốn vẻ ung dung
Bao mùa tuyết trắng mây đen phủ
Vẫn đó uy nghi đến tột cùng.
