Kẻ được vui chơi kẻ nhận quà
Cô phòng lạnh lẽo một mình ta
Buồn cho kiếp phận bèo không nhẽ...
Ngán nỗi tình duyên hẩm chẳng thà...
Ngó cửa trông người sao vắng bóng
Vô buồng ngắm lọ chẳng còn hoa
Hiền nhân quân tử nào đâu thấy?
Lỡ để trầu cau sắp chuyển già?
