Thả mấy vần thơ bỗng chạnh buồn
Dâng tràn nỗi nhớ dạ sầu tuôn
Thầm nghe gió vẫy ru bờ cội
Lặng ngóng dòng trôi giữ biển nguồn
Suối ngọc êm đềm tâm mở cõi
Trăng vàng nhẹ nhõm ý tìm khuôn
Chiều vương nắng nhạt bên triền cỏ
Thả mấy vần thơ bỗng chạnh buồn.
Dâng tràn nỗi nhớ dạ sầu tuôn
Thầm nghe gió vẫy ru bờ cội
Lặng ngóng dòng trôi giữ biển nguồn
Suối ngọc êm đềm tâm mở cõi
Trăng vàng nhẹ nhõm ý tìm khuôn
Chiều vương nắng nhạt bên triền cỏ
Thả mấy vần thơ bỗng chạnh buồn.