Có những vần thơ những cảnh đời
Không rành luật đấu cũng đầy vơi
Lúc sương trĩu nặng cành cây liễu
Khi gió trầm ngâm phía cổng trời
Ngọc xước hoa tàn gương rạn vỡ
Thân sầu quả rụng phước lìa rơi
Ngàn thu xuyến khắc trăng vừa hạ
Tuyết vật vờ bay tuyết chẳng ngời
