Đêm nay Cuội trốn ở đâu rồi
Bỏ mặc trăng vàng lặng lẽ trôi
Vội vã mây ngàn đu cuối núi
Đìu hiu bóng Hạc ẩn sau đồi
Quỳnh tương buổi nọ khô vành mắt
Trúc liễu bây giờ lạnh khóe môi
Lắm nỗi riêng mang tròn lại khuyết
Canh trường vẫn chỉ một hình côi
