Sao ta cứ mãi phải mang sầu
Nghiệp tạo do mình có biết đâu
Kiếp trước duyên hành như dựng cột
Đời nay quả trổ tựa xây lầu
Nhà nghèo bệnh nặng đeo nhiều khổ
Trí thiểu thân còm chịu lắm đau
Tích đức tu nhân làm việc thiện
Bình yên cuộc sống xả mong cầu.
Họa thơ Phương Nguyên