Guốc quê nặng gót ngả trăng hờn
Người chịu ưu sầu giữa vắng đơn
Thơ thẩn ngày đêm buồn gác đợi
Ngẩn ngơ buổi bữa lạnh cung sờn
Tường ngăn lẫm đóng then cài cửa
Ngõ chắn nương rào dậu rấp cơn
Chữ hạnh thờ ơ vườn quản thế
Hồn trao khách choạng để ong vờn
