
Tay nàng nõn mịn cầm bông súng
Bảo cắm vào đâu hồn cũng rụng
Vệt nắng yêu kiều trở giữa khe
Cành hoa rũ rượi nằm trên mủng
Mưa tràn mấy kẻ vẫn đòi rung
Bão đổ nhiều anh còn muốn đụng
Kỷ niệm bao mùa bỗng gió lay
Buồn thương để lại nơi đồng trũng
Bảo cắm vào đâu hồn cũng rụng
Vệt nắng yêu kiều trở giữa khe
Cành hoa rũ rượi nằm trên mủng
Mưa tràn mấy kẻ vẫn đòi rung
Bão đổ nhiều anh còn muốn đụng
Kỷ niệm bao mùa bỗng gió lay
Buồn thương để lại nơi đồng trũng